Tổng hợp

Ý nào sau đây không đúng khi nói về lãnh địa phong kiến?

Câu hỏi: Ý nào sau đây không đúng khi nói về lãnh địa phong kiến?

A. Lãnh địa là trung tâm giao lưu buôn bán thời phong kiến

B. Lãnh địa là vùng đất thuộc quyền sở hữu của các lãnh chúa phong kiến

C. Lãnh địa là đơn vị chính trị và kinh tế cơ bản trong thời kì phong kiến phân quyền ở Tây Âu

Bạn đang xem: Ý nào sau đây không đúng khi nói về lãnh địa phong kiến?

D. Nông nô là những người sản xuất chính trong các lãnh địa

Đáp án đúng A.

Ý lãnh địa là trung tâm giao lưu buôn bán thời phong kiến là không đúng khi nói về lãnh địa phong kiến.

Lý giải việc chọn đáp án A là do:

– Lãnh địa phong kiến là một khu đất khá rộng, bao gồm nhiều phần đất như là ruộng đất của nông dân cày cấy, đất trồng trọt, đồng cỏ, rừng núi hay sống … và lâu đài, dinh thự, lâu đài, nhà thờ, thôn xóm của nông dân như một quốc gia thu nhỏ hay còn gọi là một đơn vị riêng biệt và đóng kín, tự cung và tự cấp.

– Đất lãnh địa chia thành hai loại là đất thái ấp và đất phần. Đất thái ấp là những vùng đất rất tốt thuộc sở hữu của lãnh chúa. Đất phần là những phần đất còn lại, là vùng đất mà lãnh chúa sẽ thực hiện việc phân chia cho nông nô hoặc thuê để cày cấy để thu tô thuế từ nông nô.

– Lãnh địa là đơn vị chính trị và kinh tế cơ bản trong thời kì phong kiến phân quyền ở Tây Âu.

– Hoạt động kinh tế chủ yếu trong các lãnh địa là nông nghiệp mà nông nô là những người sản xuất chính.

– Nền kinh tế trong các lãnh địa là nền kinh tế tự cung, tự cấp chưa có sự giao lưu buôn bán với bên ngoài.

– Đặc trưng lãnh địa phong biến về kinh tế:

Lãnh địa là một cơ sở kinh tế đóng kín, mang tính chất rất là tự nhiên, tự cung, tự cấp:

+ Nông nô là lực lượng sản xuất chính trong lãnh địa và bị lệ thuộc vào lãnh chúa, được lãnh chúa phân đất và phải nộp tô thuế cho lãnh chúa;

+ Cùng với việc sản xuất lương thực (ngành nông nghiệp) thì trong lãnh địa cũng tiếp tục thực hiện các ngành kinh tế như dệt vải, rèn vũ khí (ngành thủ công nghiệp)… để nuôi sống xã hội;

+ Trong lãnh địa không có sự trao đổi với bên ngoài ngoại trừ các mặt hàng mà trong lãnh địa không thể tự sản xuất như muối, sắt, tơ lụa, đồ trang sức… việc mua bán với bên ngoài không đậm nét và không thường xuyên.

Đăng bởi: THPT Nguyễn Siêu

Chuyên mục: Tổng hợp

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!