Lớp 6

Hãy đóng vai bà Trần trong truyện Con hổ có nghĩa để kể lại câu chuyện ấy

Bài văn : Hãy đóng vai bà Trần trong truyện Con hổ có nghĩa để kể lại câu chuyện ấy -bài mẫu 2- ngữ văn 6

Bài làm

Tôi họ Trần, người huyện Đông Triều, nghề của tôi là đỡ đẻ. Tôi làm cũng đã được  mấy chục năm nay rồi. Vì thế mà mọi người hay gọi tôi với cái tên bà đỡ Trần. Kể ra đỡ đẻ cho các chị các cô thì tôi làm đã đến quen rồi, duy chỉ có một lần đỡ đẻ đặc biệt mà có lẽ cả đời tôi chẳng thể quên đó là đỡ đẻ cho hổ.

Bạn đang xem: Hãy đóng vai bà Trần trong truyện Con hổ có nghĩa để kể lại câu chuyện ấy

Một đêm nọ, tôi đang ngủ, chợt nghe có tiếng gõ cửa dồn dập rất lạ. Khi mở cửa ra thì lại chẳng thấy một ai. Vừa định quay vào nhà thì một bóng đen lao vồ tới tôi chạy vào rừng. Tôi ngất lịm đi khi biết mình bị hổ tha đi.

 Hãy đóng vai bà Trần trong truyện Con hổ có nghĩa để kể lại câu chuyện ấy.

Tỉnh dậy, tôi nhìn thấy một con hổ cái đang lăn lộn, móng vuốt của nó cào bới liên tục trên mặt đất. Tưởng hổ sắp ăn thịt mình, tôi khiếp hãi đứng im, không dám nhúc nhích.

Bỗng hổ đực cầm tay tôi và nhìn hổ cái, nước mắt ứa ra. Nhìn bụng hổ cái động đậy, tôi biết ngay hổ cái đang đau đẻ. Nó lăn lộn, cào đất có vẻ đau đớn lắm. Với kinh nghiệm của nghề làm bà đỡ, tôi biết là nó sắp sinh con, sẵn có thuốc luôn mang theo trong túi, tôi hoà với nước suối cho hổ cái uống rồi xoa bụng cho nó. Lát sau, nó sinh được một chú hổ con xinh xắn. Hổ bố mừng lắm, âu yếm đùa giỡn với con; còn hổ mẹ sau khi sinh như kiệt sức nằm ườn xuống trên mặt cỏ. Lúc bấy giờ khoảng canh hai. Lá cây đẫm sương “lấp lánh” ánh sao. Gió thì thào. Tiếng suối thì thầm từ xa vọng lại. Hổ cái, hổ đực, hổ con vằn vện bộ lông. Tôi đang đứng tần ngần, bỗng hổ đực quỳ xuống bên một gốc cây, đào lên một cục to trăng trắng. Hổ đực đặt vào tay tôi, tôi biết hổ đực đã tặng mình một cục bạc. Hổ vẫy đuôi, dẫn tôi đi ra khỏi cửa rừng. Trời sắp sáng, tôi quay lại nói vơi con hổ: “Xin ngài hổ hãy quay về”.Hổ cúi đầu, vẫy đuôi như muốn đợi tôi đi rồi mới quay trở về rừng. Khi tôi đi đã khá xa, hổ liền gầm lên một tiếng như cảm ơn rồi quay lưng phóng đi.Năm ấy khắp nơi mất mùa, nạn đói hoành hành khiến bao người thiệt mạng. Tôi nhờ số bạc mà hổ trả ơn, mà sống qua được đợt đói kém đó.

Lại nói về con hổ, một lần kia nó được một người tiều phu cứu vì lần ấy nó hóc phải một miếng xương bò. Về sau, mỗi năm, nó lại trả ơn người nọ một lần. Cho đến khi người ấy chết rồi con hổ vẫn sống ơn nghĩa như xưa.

Thế mới thấy, không chỉ có con người biết đến nghĩa tình mà ngay cả con hổ nó cũng có nghĩa có tình. Chỉ cần biết mình mang ơn ai chắc chắn nó sẽ trả. Tuy là loài vật nhưng những con hổ này  biết quý trọng và báo đáp công ơn ân nhân của chúng.

Đăng bởi: THPT Nguyễn Siêu

Chuyên mục: Lớp 6

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!

Bạn đang dùng trình chặn quảng cáo!